Trong nhiều thập kỷ, tôi đã tiếp cận kế hoạch nghỉ hưu với một sứ mệnh duy nhất: tích lũy đủ của cải để truyền lại một di sản lớn cho các con trai của mình. Nó dường như là biểu hiện tối thượng của sự chăm sóc cha mẹ, một lời chứng cuối cùng về việc tôi trân trọng tương lai của họ đến mức nào. Nhưng một cuộc gặp gỡ tình cờ với một cuốn sách đã thay đổi căn bản cách tôi nghĩ về tiền bạc, di sản và những điều thực sự quan trọng khi chúng ta bước vào tuổi già.
Cách một cuốn sách đã thay đổi định nghĩa về sự giàu có của tôi
Điểm ngoặt đến khi tôi cầm trên tay Die with Zero của Bill Perkins. Dù tiêu đề gây sốc, tôi đã phát hiện ra điều gì đó phản trực giác: tác giả cho rằng mối quan hệ của chúng ta với tiền bạc nên là về việc tạo ra trải nghiệm và ký ức, chứ không phải tích lũy một bảng điểm các tài sản chưa sử dụng. Perkins giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng những khoảnh khắc ý nghĩa tiếp tục làm phong phú cuộc sống của chúng ta lâu sau khi chúng xảy ra, mang lại lợi nhuận vượt xa bất kỳ khoản đầu tư tài chính nào.
Việc đọc cuốn sách này đã thách thức những giả định của tôi về ý nghĩa của việc để lại di sản. Số tiền tôi đã dành cả đời tích lũy có thể nằm yên trong tài khoản sau khi tôi khuất bóng, hoặc có thể được đầu tư vào những trải nghiệm định hình những năm còn lại của tôi. Chúng tôi đã quyết định rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí—không phải quá mức liều lĩnh, nhưng đủ để sống thoải mái hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Sự ủng hộ bất ngờ của gia đình tôi cho việc tiêu xài ngay bây giờ
Chồng tôi và tôi đã đi những con đường không theo lối mòn để đạt được sự ổn định tài chính. Chúng tôi kết hôn khi còn trẻ, làm việc qua các năm đại học với ngân sách eo hẹp, và trải nghiệm trực tiếp cảm giác sống không có mạng lưới an toàn tài chính. Giống như khoảng 42% người Mỹ, chúng tôi đã không có tiết kiệm dự phòng trong nhiều năm—một chiếc lốp xe bị thủng hay sửa nhà cảm thấy như là thảm họa.
Khi tôi chia sẻ những gì tôi đang đọc với các con trai, phản ứng của họ khiến tôi ngạc nhiên. Cả hai đều nói rằng họ trân trọng ý tưởng chúng tôi để lại ít hoặc không gì cho họ. Một người nhắc tôi rằng họ đã xây dựng an ninh tài chính của riêng mình qua giáo dục và kế hoạch thông minh. Họ không mong đợi—hoặc muốn—cha mẹ hy sinh sự thoải mái khi nghỉ hưu để lại di sản. Vợ của họ cũng rõ ràng: họ muốn chúng tôi tiêu tiền và tận hưởng những năm tháng sau này, khi họ tự quản lý tương lai tài chính của chính mình.
Sự đồng thuận trong gia đình này đã giải phóng tôi khỏi một giả định mà tôi thậm chí còn chưa nhận ra mình đang mang theo. Ước mơ để lại một di sản lớn không phải là điều họ khao khát. Đó chỉ là của riêng tôi.
Định nghĩa lại về những gì chúng ta thực sự để lại
Trong nhiều năm, tôi tính toán chi tiêu khi nghỉ hưu dựa trên giới hạn không làm mất đi số tiền gốc. Tôi tưởng tượng mỗi đô la còn lại như một biểu tượng của tình yêu dành cho con cái—một biểu hiện vật chất của việc tôi yêu thương họ đến nhường nào. Tôi nghĩ: khi chúng thừa hưởng số tiền này, chúng sẽ nhớ rằng chúng tôi đã yêu thương chúng đến mức nào.
Nhưng lý luận đó sụp đổ khi bị đặt dưới ánh sáng của sự kiểm nghiệm. Nếu chúng tôi không kiếm đủ để xây dựng một tài khoản hưu trí, liệu các con có nghĩ rằng chúng tôi yêu thương chúng ít hơn không? Nếu chúng tôi mất tất cả, liệu chúng có đo lường tình cảm của chúng tôi qua giá trị tài sản ròng không? Rõ ràng là không.
Con cái ở mọi lứa tuổi đều muốn điều giống nhau: biết rằng chúng hoàn toàn được yêu thương và chấp nhận. Không số tiền nào có thể truyền đạt được điều đó hơn thời gian và sự hiện diện. Những biểu tượng của tình yêu không để lại trong tài khoản ngân hàng—chúng được tạo ra trong những khoảnh khắc chúng ta chia sẻ, trong những trải nghiệm chúng ta ưu tiên, và trong sự cho phép bản thân sống trọn vẹn khi còn có thể.
Di sản thực sự chúng ta để lại
Điều tôi đã hiểu là di sản quý giá nhất không liên quan gì đến tài sản tài chính. Đó là kiến thức rằng cha mẹ đã chọn sống có ý thức thay vì tích lũy. Đó là việc chứng kiến chúng tôi ưu tiên trải nghiệm hơn lo lắng. Đó là thấy chúng tôi cho phép bản thân tận hưởng những năm tháng đã làm việc vất vả để có được.
Sự thay đổi trong quan điểm này có nghĩa là chúng tôi sẽ rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi sẽ không giàu có theo bất kỳ nghĩa nào, nhưng chúng tôi sẽ có tự do để đi du lịch, dành thời gian bên gia đình, và tạo ra những lợi tức ký ức mà Perkins đã viết đến. Những trải nghiệm này trở thành những biểu tượng của tình yêu sẽ vượt qua bất kỳ séc di sản nào—chúng là những câu chuyện con cái sẽ kể, những khoảnh khắc chúng trân trọng, và là ví dụ về cuộc sống trọn vẹn mà chúng ta đang hướng tới.
Món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho thế hệ tiếp theo không phải là một khoản tiền lớn. Đó là sự cho phép họ định nghĩa thành công theo cách khác so với thế hệ cha mẹ, và chứng minh rằng sự giàu có thực sự được đo bằng những khoảnh khắc, chứ không phải tiền bạc.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Vượt ra ngoài tiền bạc: Tại sao những biểu tượng của tình yêu đích thực lại tồn tại lâu hơn di sản
Trong nhiều thập kỷ, tôi đã tiếp cận kế hoạch nghỉ hưu với một sứ mệnh duy nhất: tích lũy đủ của cải để truyền lại một di sản lớn cho các con trai của mình. Nó dường như là biểu hiện tối thượng của sự chăm sóc cha mẹ, một lời chứng cuối cùng về việc tôi trân trọng tương lai của họ đến mức nào. Nhưng một cuộc gặp gỡ tình cờ với một cuốn sách đã thay đổi căn bản cách tôi nghĩ về tiền bạc, di sản và những điều thực sự quan trọng khi chúng ta bước vào tuổi già.
Cách một cuốn sách đã thay đổi định nghĩa về sự giàu có của tôi
Điểm ngoặt đến khi tôi cầm trên tay Die with Zero của Bill Perkins. Dù tiêu đề gây sốc, tôi đã phát hiện ra điều gì đó phản trực giác: tác giả cho rằng mối quan hệ của chúng ta với tiền bạc nên là về việc tạo ra trải nghiệm và ký ức, chứ không phải tích lũy một bảng điểm các tài sản chưa sử dụng. Perkins giới thiệu khái niệm “lợi tức ký ức”—ý tưởng rằng những khoảnh khắc ý nghĩa tiếp tục làm phong phú cuộc sống của chúng ta lâu sau khi chúng xảy ra, mang lại lợi nhuận vượt xa bất kỳ khoản đầu tư tài chính nào.
Việc đọc cuốn sách này đã thách thức những giả định của tôi về ý nghĩa của việc để lại di sản. Số tiền tôi đã dành cả đời tích lũy có thể nằm yên trong tài khoản sau khi tôi khuất bóng, hoặc có thể được đầu tư vào những trải nghiệm định hình những năm còn lại của tôi. Chúng tôi đã quyết định rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí—không phải quá mức liều lĩnh, nhưng đủ để sống thoải mái hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Sự ủng hộ bất ngờ của gia đình tôi cho việc tiêu xài ngay bây giờ
Chồng tôi và tôi đã đi những con đường không theo lối mòn để đạt được sự ổn định tài chính. Chúng tôi kết hôn khi còn trẻ, làm việc qua các năm đại học với ngân sách eo hẹp, và trải nghiệm trực tiếp cảm giác sống không có mạng lưới an toàn tài chính. Giống như khoảng 42% người Mỹ, chúng tôi đã không có tiết kiệm dự phòng trong nhiều năm—một chiếc lốp xe bị thủng hay sửa nhà cảm thấy như là thảm họa.
Khi tôi chia sẻ những gì tôi đang đọc với các con trai, phản ứng của họ khiến tôi ngạc nhiên. Cả hai đều nói rằng họ trân trọng ý tưởng chúng tôi để lại ít hoặc không gì cho họ. Một người nhắc tôi rằng họ đã xây dựng an ninh tài chính của riêng mình qua giáo dục và kế hoạch thông minh. Họ không mong đợi—hoặc muốn—cha mẹ hy sinh sự thoải mái khi nghỉ hưu để lại di sản. Vợ của họ cũng rõ ràng: họ muốn chúng tôi tiêu tiền và tận hưởng những năm tháng sau này, khi họ tự quản lý tương lai tài chính của chính mình.
Sự đồng thuận trong gia đình này đã giải phóng tôi khỏi một giả định mà tôi thậm chí còn chưa nhận ra mình đang mang theo. Ước mơ để lại một di sản lớn không phải là điều họ khao khát. Đó chỉ là của riêng tôi.
Định nghĩa lại về những gì chúng ta thực sự để lại
Trong nhiều năm, tôi tính toán chi tiêu khi nghỉ hưu dựa trên giới hạn không làm mất đi số tiền gốc. Tôi tưởng tượng mỗi đô la còn lại như một biểu tượng của tình yêu dành cho con cái—một biểu hiện vật chất của việc tôi yêu thương họ đến nhường nào. Tôi nghĩ: khi chúng thừa hưởng số tiền này, chúng sẽ nhớ rằng chúng tôi đã yêu thương chúng đến mức nào.
Nhưng lý luận đó sụp đổ khi bị đặt dưới ánh sáng của sự kiểm nghiệm. Nếu chúng tôi không kiếm đủ để xây dựng một tài khoản hưu trí, liệu các con có nghĩ rằng chúng tôi yêu thương chúng ít hơn không? Nếu chúng tôi mất tất cả, liệu chúng có đo lường tình cảm của chúng tôi qua giá trị tài sản ròng không? Rõ ràng là không.
Con cái ở mọi lứa tuổi đều muốn điều giống nhau: biết rằng chúng hoàn toàn được yêu thương và chấp nhận. Không số tiền nào có thể truyền đạt được điều đó hơn thời gian và sự hiện diện. Những biểu tượng của tình yêu không để lại trong tài khoản ngân hàng—chúng được tạo ra trong những khoảnh khắc chúng ta chia sẻ, trong những trải nghiệm chúng ta ưu tiên, và trong sự cho phép bản thân sống trọn vẹn khi còn có thể.
Di sản thực sự chúng ta để lại
Điều tôi đã hiểu là di sản quý giá nhất không liên quan gì đến tài sản tài chính. Đó là kiến thức rằng cha mẹ đã chọn sống có ý thức thay vì tích lũy. Đó là việc chứng kiến chúng tôi ưu tiên trải nghiệm hơn lo lắng. Đó là thấy chúng tôi cho phép bản thân tận hưởng những năm tháng đã làm việc vất vả để có được.
Sự thay đổi trong quan điểm này có nghĩa là chúng tôi sẽ rút nhiều hơn từ các tài khoản hưu trí so với kế hoạch ban đầu. Chúng tôi sẽ không giàu có theo bất kỳ nghĩa nào, nhưng chúng tôi sẽ có tự do để đi du lịch, dành thời gian bên gia đình, và tạo ra những lợi tức ký ức mà Perkins đã viết đến. Những trải nghiệm này trở thành những biểu tượng của tình yêu sẽ vượt qua bất kỳ séc di sản nào—chúng là những câu chuyện con cái sẽ kể, những khoảnh khắc chúng trân trọng, và là ví dụ về cuộc sống trọn vẹn mà chúng ta đang hướng tới.
Món quà lớn nhất chúng ta có thể dành cho thế hệ tiếp theo không phải là một khoản tiền lớn. Đó là sự cho phép họ định nghĩa thành công theo cách khác so với thế hệ cha mẹ, và chứng minh rằng sự giàu có thực sự được đo bằng những khoảnh khắc, chứ không phải tiền bạc.